Đang tải... Vui lòng chờ...

Góc khuất cuộc đời người tìm ra phương thuốc cai nghiện Tiêu Vĩnh Ngọc

Các bệnh nhân cai nghiện vui vẻ với PV vì đã hết thèm “hút”. Ảnh: Công Hà

(PLO) – Gia đình từng chứa gái mại dâm, các em nghiện ngập, Tiêu Vĩnh Ngọc nung nấu cứu em thoát khỏi ma tuý và trở thành người nắm giữ phương thuốc cai nghiện gây nhiều xôn xao trong dư luận thời gian qua.
Cách TP Hồ Chí Minh hơn 70 km, Trung tâm cai nghiện tự nguyện (TTCNTN) Tiêu Vĩnh Ngọc tọa lạc trong một ấp nhỏ bình yên tại Thuận Hòa, Sông Thao (huyện Trảng Bom – Đồng Nai). Giám đốc trung tâm, Tiêu Vĩnh Ngọc, người đàn ông làm tốn nhiều giấy mực của báo giới tiếp chúng tôi cởi mở, chân thành và giản dị.
Bài thuốc Tiêu Vĩnh Ngọc đã có nhiều báo chí phản ảnh, nhưng chuyện đời người đàn ông này, vẫn còn là một ẩn số và đây là lần đầu anh chia sẻ về cơ duyên tìm ra phương thuốc cai nghiện ma tuý.

Trung tâm cai nghiện tình nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc (Đồng Nai). Ảnh: Công Hà

Làm “chuột bạch” tìm phương thuốc cai nghiện cho các em

Tiêu Vĩnh Ngọc (SN 1966, ngụ Cẩm Phả – Quảng Ninh) là con thứ năm trong gia đình có 9 anh chị em, do hoàn cảnh gia đình đông con, kinh tế gặp khó khăn, năm 1980, bố mẹ Tiêu Vĩnh Ngọc quyết định di cư vào Nam lập nghiệp.

Năm 1984, gia đình anh rời Sài Gòn về Kiên Giang mưu sinh. Bơ vơ nơi đất khách quê người, phải chạy ăn từng bữa. Có những lúc túng quẫn, gia đình anh có ý định vượt sang Thái Lan nhưng bất thành.
Năm 1989, cả nhà anh kéo nhau về Sài Gòn sinh sống. Hoàn cảnh khó khăn vẫn mãi đeo bám. Vì miếng cơm manh áo và muốn được tồn tại nơi đất khách nên đã đẩy đưa gia đình anh vào những công việc như chứa gái mại dâm, một công việc không chân chính so với nhiều gia đình khác thời bấy giờ.
Từ khi làm công việc này, cuộc sống gia đình anh cũng dần được cải thiện, có phần khá giả. Có tiền, lại bị ảnh hưởng từ môi trường sống xung quanh tại Tân Cảng, những người em của anh không tránh khỏi những cạm bẫy và sự dụ dỗ của các tay anh chị. Hậu quả là, những người em của Tiêu Vĩnh Ngọc đã sa ngã vào con đường nghiện ngập ma túy.

Dãy phòng nơi bệnh nhân cai nghiện nghỉ ngơi (bên ngoài). Ảnh: Công Hà

“Chứng kiến cảnh những đứa em của tôi quằn quại đau đớn, vật vã lên cơn thèm khát ma túy. Chính những hình ảnh đó đã thôi thúc tôi quyết tâm phải cứu giúp các em mình làm lại cuộc đời, thoát khỏi sự hủy hoại của ma túy”, anh Ngọc nhắc lại quá khứ.

“Vào một ngày cuối năm 2001, tôi vào dùng bữa trưa tại quán ăn Lương Sơn Quán (Q1, TP.HCM). Trong lúc chờ món, vô tình nghe hai thực khách kế bên hàn huyên về một loại thuốc gia truyền bằng thảo mộc. Một vị kể rằng, sau lần bị tai nạn nhập viện, khi tỉnh dậy, lên cơn thèm thuốc, không thể kiếm mua ma túy tại bệnh viện, anh ta liền lấy gói thuốc nhỏ từ trong túi ra uống, thế là mấy ngày liền tại bệnh viện không còn thèm thuốc.

Vị khách này vừa kể, vừa lấy gói thuốc cho bạn xem. Sau khi ăn xong, hai thực khách đứng dậy ra về, bỏ quên lại gói thuốc kèm theo chỉ dẫn liều lượng. Tôi đem về và bắt đầu nghiên cứu cai thử cho những đứa em của mình”, Tiêu Vĩnh Ngọc nhớ lại.

Dãy phòng ngủ (bên trong) của bệnh nhân cai nghiện. Ảnh: Công Hà

Sau khi đem gói thuốc về nghiên cứu, Tiêu Vĩnh Ngọc chế ra thành phương thuốc, nhưng chẳng ai dám thử. Bao đêm trăn trở, cuối cùng anh đi đến quyết định “ta không vào địa ngục thì ai sẽ vào”, thế là anh tự dùng chính mình làm “chuột bạch”.

Từ một người không nghiện, giờ anh phải tự hút ma túy để trở thành người nghiện, rồi dùng chính cơ thể của mình để thử và cảm nhận chúng. Với mục đích, phải tìm ra định lượng, liều lượng của thuốc để có thể cai nghiện cho nhiều người.

Ban đầu, bài thuốc này ở dạng viên như thuốc tễ và chỉ có 12 loại thảo dược. Hiện nay, bài thuốc chính thức gồm 14 loại thảo dược có sẵn trong tự nhiên như: Trà xanh, lá vôi, dây đau xương và một số thứ thảo dược khác…

Cũng theo anh Ngọc, sau khi mạnh dạn kết hợp thêm hai vị thuốc mới, bài thuốc không chỉ cắt được cơn nghiện mà còn cắt được hoàn toàn cảm giác thèm thuốc của người nghiện. Là thuốc thảo mộc nên người điều trị không rơi vào trạng thái ngủ li bì, không vật vã, không có hiện tượng “dòi bò trong xương”, không có những biểu hiện bất thường như tự hành xác, sùi bọt mép.

Các bệnh nhân nghỉ ngơi, vui chơi trong sân trung tâm sau bữa cơm trưa. Ảnh: Công Hà

Trao đổi với chúng tôi, Tiêu Vĩnh Ngọc cho biết: “Tại đây, từ nhân viên đến bệnh nhân, 100% chúng tôi đều là người nghiện, do đồng cảnh ngộ nên chúng tôi hiểu nhau, lúc tâm sự hay nói chuyện cũng thoải mái hơn.

Bệnh nhân nhận vào đây là những người tự nguyện và phải có ý chí muốn cai thật sự. Phương pháp điều trị là bằng thuốc nam do tôi chế, chỉ uống một lần duy nhất cho mỗi lần cai nghiện. Bệnh nhân có thể mệt mỏi, hơi khó chịu chút, nhưng không bị hành xác và có thể tự kiểm soát được bản thân.

Sau thời gian 36 đến 48 giờ, sự thèm thuốc trong bệnh nhân sẽ biến mất khoảng 70 – 80%. Trong lúc cai, những triệu chứng “dòi bò”, vật vã, hành xác mạnh là không còn. Đến một tuần, người cai nghiện biết tự làm chủ mình trong ma túy. Để bảo đảm việc điều trị tốt, bệnh nhân nên ở lại Trung tâm từ 10 đến 20 ngày”…

Niềm vui của bệnh nhân cai nghiện

Khi chưa vào trung tâm điều trị, những người được xem là “con nghiện” luôn bị mọi người nhìn bằng ánh mắt không thiện cảm. Với những hình xăm dày đặc khắp mình, gặp khi cơn ghiền thèm “hàng” trỗi dậy, họ lại bất chấp và dám làm tất cả, khiến xã hội luôn dè chừng hoặc né tránh…

Vào TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc, các bệnh nhân cảm thấy được sự tôn trọng, hòa đồng và sự gần gũi của những người cùng cảnh ngộ và ý chí vượt qua để tìm lại chính mình.

Bệnh nhân Kh. Và T. đang điều trị tại TT Tiêu Vĩnh Ngọc vui mừng sau hơn một năm bị nghiện, nay đã hết bị thèm thuốc hoặc “dòi bò”. Ảnh: Công Hà

Tiếp cận các bệnh nhân, chúng tôi cảm nhận được ở họ từ những lời nói đến hành động đều xuất phát từ tận đáy lòng. Họ ngoài đời từng là những tay “trùm” giang hồ, dân bảo kê, hay những tay chơi “chẳng cần biết ngày mai”…và trong những cuộc chơi “tung hoành” đó, họ đã dính đến ma túy, nghiện ngập. Khi đã nhận ra con đường mình đi là sai lầm họ đã tự tìm đến TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc xin cai nghiện để được “làm người” cho đúng nghĩa.

“Em vào đây được 15 ngày, còn 5 ngày nữa là ra về. Em chơi ma túy và bị nghiện hơn một năm nay. Từ khi vào cai ở đây (TT Tiêu Vĩnh Ngọc – PV), em không còn cảm giác thèm “hút”, trong người cảm thấy khỏe hơn…”, bệnh nhân Kh. (SN 1983) tâm sự.

Khi được hỏi, “với những ngày chưa vào đây cai nghiện, trong người thấy thế nào khi lên cơn nghiện?”, bệnh nhân Kh. thật thà cho biết: “Không có điều gì để so sánh hay diễn tả được đâu. Khi chưa vào cơ sở anh Ngọc cai nghiện, mỗi ngày tới cử, nếu không chơi “hàng”, đến giờ là nó sẽ lên cơn nghiện. Khi đó, trong người như bị “dòi bò” tận trong xương tủy, rồi chuyển sang nhột cả nguyên phần lưng rất khó chịu. Lúc đó chỉ muốn đem phần lưng và toàn cơ thể đập thật mạnh vào tường để quên cơn nghiện và giảm khó chịu trong người…”.

Còn bệnh nhân T. (SN 1986) cho biết: “Em bị nghiện đã khá lâu, trước đó đi cai ở 3 trại rồi nhưng vẫn không hết, cứ bị tái nghiện mãi, vắng “hàng” hơi lâu là lại thèm. Nghe anh em trong “giới” giới thiệu, nên mới vào cai.

Tụi em đến đây cai đều là lần đầu. Cái hay trước mắt là sau khi uống ly thuốc của anh Ngọc vào thì trong người không thấy “thèm” (ma túy) và cũng không còn triệu chứng “dòi bò” nữa”.

Bệnh nhân H. đang điều trị tại TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc không giấu được niềm vui trước PV khi đã hết thèm thuốc. Ảnh: Công Hà

Với bệnh nhân H. (SN 1976) thì: “Em dính ma túy và bị nghiện hơn 2 tháng nay, vào đây được 18 ngày. Mới vào anh Ngọc cho uống thuốc chỉ 1 lần duy nhất. Sau khi uống thuốc, ban đầu thấy hơi mệt chút, nóng trong người, liền vào tắm, khi ra là thấy khỏe người và không hiểu sao giờ cũng hết thèm luôn.
Cơ sở đây có khoảng 100 người vào cai nghiện, trong đó có 5 nữ. Cửa cổng cơ sở luôn đóng kín, có bảo vệ thường xuyên túc trực. Nhưng với tụi em, dù không có bảo vệ hoặc cổng mở thì em cũng không bao giờ đi ra ngoài làm gì”.

Khi được hỏi lý do vì sao không ra ngoài? H. cho biết: “Tại sao phải ra ngoài? Ở đây, khi buồn đều có anh em bệnh nhân cùng chơi giải trí, từ hồ bơi, phòng hát karaoke, bàn bida và có cả hồ câu cá… Còn ra ngoài, khi chưa hết bệnh, thấy bạn bè “hút”, tự dưng thấy “thèm” trở lại, đến lúc lên cơn ghiền, sợ không kiềm chế bản thân được. Với lại tụi em, khi gia đình đã đóng tiền để điều trị thì phải cố gắng cai nghiện cho dứt điểm để sớm về nhà”.

Nữ bệnh nhân H. sau khi dứt điểm cơn ghiền, tình nguyện xin ở lại làm nhân viên tư vấn cho TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc đến nay gần 5 năm

Một trường hợp khác trước đó là nữ bệnh nhân Nguyễn Ngọc Huyền, chị cho biết: “Sau ba lần cai nghiện tại các trung tâm bắt buộc của nhà nước. Ngoài giờ ăn và làm việc, lúc nào tôi cũng bị giữ ở trong phòng rất bó buộc. Đến lần thứ tư, tôi chọn TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc để cai thì thấy nơi đây có điều gì đó là lạ, vừa tự nhiên, lại rất thoải mái…
Sau khi uống phương thuốc từ Tiêu Vĩnh Ngọc cấp chế, tôi có cảm giác không bị đòi hỏi thèm thuốc nữa, rồi từ từ nhạt dần và quên đứt. Sau khi sức khỏe tôi trở lại tốt, tôi đã xin Giám đốc Ngọc cho được ở lại cùng làm việc tại trung tâm để được giúp đỡ lại cho các bệnh nhân khác. Giờ đây tôi đang là nhân viên của cơ sở Tiêu Vĩnh Ngọc và làm được gần 5 năm nay”.
Vì sao cơ quan chức năng chưa thừa nhận, cấp phép?

Tháng 6/2009, Viện Kiểm nghiệm thuốc Trung ương Bộ Y tế, có phiếu phân tích số 39G/541, trả lời: Thuốc cai nghiện của Tiêu Vĩnh Ngọc sau khi thử nghiệm trên 40 con chuột nhắt trắng: không nhận thấy biểu hiện ngộ độc trên chuột. Tất cả chuột thử nghiệm đều ăn uống, hoạt động bình thường. Từ kết luận này, bác sĩ Phạm Ngọc Bích, Phó Giám đốc Trung tâm nghiên cứu sức khỏe và môi trường (Tổng hội Y học Việt Nam) đã về các cơ sở cai nghiện cộng đồng của Tiêu Vĩnh Ngọc giao lưu với người nghiện.

Tháng 12/2009, Giáo sư-Viện sĩ Phạm Song, nguyên Bộ trưởng Y tế cùng bác sĩ Phạm Ngọc Bích về cơ sở cai ma túy của Tiêu Vĩnh Ngọc nằm khu vực phía Bắc (tại Cẩm Phả) và gặp hơn 30 người đang cai nghiện, ông nhận xét: “Thuốc cai của Tiêu Vĩnh Ngọc không có độc hại là quý, hơn hai nghìn người được cai nghiện nhưng không ai bị sốc, bị tai biến thuốc. Sau hàng năm cai nghiện, hơn 60% người cai không tái nghiện là một thành công đáng khích lệ…”.

Khi được hỏi, vậy bí mật của bài thuốc này là gì? Anh Tiêu Vĩnh Ngọc cho biết: “Tôi sẵn sàng đưa loại thuốc này cho các cơ quan y tế kiểm định, riêng công thức, thì tôi xin phép… không bật mí”.

Đến nay, Tiêu Vĩnh Ngọc đã mở hơn 30 cơ sở, suốt từ Bắc chí Nam và cai được cho hơn 50.000 người với phương thuốc anh tự pha chế bằng thuốc nam. Thời gian điều trị cho mỗi bệnh nhân cai nghiện là từ 10 – 20 ngày ở lại tại TTCNTN Tiêu Vĩnh Ngọc.
Điều chúng tôi còn băn khoăn là bài thuốc cai nghiện Tiêu Vĩnh Ngọc hiệu quả như vậy vì sao ngành y tế chưa kiểm định và cấp phép để nhiều người nghiện ma tuý biết tới?
Câu hỏi bỏ ngỏ này đang chờ ngành y tế trả lời.
PLVN tiếp tục cập nhật thông tin.

 

Theo http://baophapluat.vn

In văn bản

Cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyên và nhân đạo Tiêu Vĩnh Ngọc – Nha TrangCơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện và nhân đạo Tiêu Vĩnh Ngọc – Trảng Bom – Đồng Nai Cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện và nhân đạo Tiêu Vĩnh Ngọc chi nhánh TP Biên Hòa – Đồng Nai Cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc - Nghệ An - Nghi Lộc​Cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc – Tây NguyênCơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện nhân đạo Tiêu Vĩnh Ngọc Tân kỳ – Nghệ AnCơ sở cai nghiện ma túy Tiêu Vĩnh Ngọc Diễn Châu – Nghệ AnCơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc – Thanh HóaCơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc– Hà Nội Chi nhánh Quốc Oai​Cơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc – Cơ sở Bắc GiangCơ sở cai Nghiện tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc – Sơn LaCơ sở cai nghiện ma túy tự nguyện Tiêu Vĩnh Ngọc – Điện Biên